Showing posts with label truyen-ngan. Show all posts
Showing posts with label truyen-ngan. Show all posts

Hạnh phúc vô biên

7:55 AM Add Comment
Trong một căn phòng ở bệnh viện có hai người đàn ông lớn tuổi đang bị bệnh rất nặng. Một trong số hai người được phép ngồi dậy một giờ mỗi buổi chiều.
Trong phòng chỉ có mỗi một cửa sổ nhìn ra bên ngoài lại nằm cạnh giường người đàn ông này. Người thứ hai bị buộc phải nằm bất động trên giường mà không được đi lại hay ngồi dậy. Hai người đàn ông nói chuyện với nhau rất nhiều. Họ kể cho nhau nghe về vợ con, gia đình, công việc, về cuộc sống của họ trong quân ngũ và cả về nơi họ đã đi nghỉ mát.
Vào mỗi buổi chiều khi người đàn ông có giường bên cạnh cửa sổ ngồi dậy, ông ta kể cho người bạn cùng phòng của mình nghe về những điều ông thấy bên ngoài cánh cửa. Người thứ hai dần dần chỉ sống bằng những khoảng một tiếng, khi mà cuộc sống buồn chán của ông được làm tươi sáng và sinh động hơn bởi những hoạt động và màu sắc từ thế giới bên ngoài cửa sổ. Khung cửa nhìn ra một công viên với một hồ nước rất đẹp. Vịt trời và thiên nga bơi lội trên mặt nước trong khi những đứa trẻ thả những con thuyền nhỏ của chúng bên bờ hồ. Những cặp tình nhân đi dạo tay trong tay giữa rừng hoa muôn màu.


Người đàn ông bên cửa sổ mô tả những cảnh này chi tiết đến mức người thứ hai có thể nhắm mắt lại và tưởng tượng ra toàn bộ khung cảnh. Có ngày người ngồi bên cửa sổ kể về một cuộc diễu hành đi ngang qua. Dù lúc đó người thứ hai không nghe thấy tiếng nhạc, ông ta vẫn có thể tưởng tượng được qua những mô tả của người thứ nhất. Ngày lại ngày trôi qua như vậy.
Một buổi sáng, khi y tá đến thăm, người đàn ông bên cửa sổ đã qua đời trong đêm. Ai cũng rất đau buồn vì chuyện này. Sau khi mọi việc đã qua, người thứ hai hỏi xin được chuyển đến bên cửa sổ. Cô y tá chuyển người này và sau đó rời khỏi phòng.
Chậm rãi và đau đớn, người đàn ông cố nhấc mình lên để nhìn ra ngoài cửa sổ lần đầu tiên. Cuối cùng, ông cũng có thể tự mình nhìn ra ngoài. Ông cố gắng xoay người nhìn ra ngoài cửa sổ. Bên ngoài là một bức tường rất cao che hết tầm nhìn. Người đàn ông vô cùng ngạc nhiên. Ông hỏi cô y tá tại sao mà người bạn cùng phòng vừa mới qua đời có thể kể về những điều kỳ diệu như vậy, hệt như ông ta đang nhìn thấy thật. Cô y tá suy nghĩ một chút rồi trả lời. "Có lẽ ông ta muốn khích lệ ông đó," cô y tá nói.
Hạnh phúc thay, khi có thể làm cho người khác hạnh phúc, bất kể chúng ta đang ở trong tình cảnh nào. Chia buồn làm giảm nỗi đau, nhưng chung vui lại làm tăng niềm hạnh phúc. Nếu bạn muốn cảm thấy mình giàu có, hãy tính tất cả những điều bạn đang có mà tiền bạc không thể mua được.
Tác giả của câu chuyện này không rõ là ai, nhưng nó đem lại hạnh phúc và may mắn cho những ai đọc nó. Đây là một lá thư, nhưng đừng giữ lại lá thư này, cũng đừng gửi tiền cho ai cả. Hãy gửi lá thư này cho những người bạn của bạn mà bạn ước muốn đem lại may mắn cho họ. Bạn sẽ thấy rằng những điều tốt đẹp sẽ đến với bạn trong thời gian gần nhất!
Hãy nhớ rằng, khi bạn bắt đầu tin tưởng, bạn đã bắt đầu thực hiện ước mơ của mình... và một ngày kia, khi mà bạn ít ngờ tới nhất, ước mơ của bạn sẽ thành sự thật!! Đừng bao giờ mất niềm tin nơi bản thân mình và những ước mơ của bạn bởi vì có thể một điều gì đó tốt đẹp sẽ xảy ra với chính bạn!!!
Chúc bạn may mắn!!!
(sưu tầm)

Còn lâu em mới lấy chồng!

2:58 PM Add Comment



CÒN LÂU EM MỚI LẤY CHỒNG!

Đừng có hỏi em sắp lấy chồng chưa nữa. Ai thích thì cứ lấy đi, em thì còn lâu nhé. Lấy chồng chứ có phải đi chợ mua thịt, mua rau đâu mà vội. Em chưa lấy chồng được đâu...Mặc kệ bạn bè, người thân cứ thay nhau đón người về chung một nhà; em vẫn muốn về với ba má thôi. Đã bao lần người ta hỏi em sao chưa lấy chồng. Mỗi lần được hỏi như vậy em lại trả lời khác nhau.
Em tin rằng em vẫn chưa sẵn sàng rời ngôi nhà và những người thân yêu đã gắn với em từ lúc sinh ra để tới nhà anh đâu, chồng tương lai của e ạ. Thật khủng khiếp khi mình rời nơi mà em cho là dù bất cứ đâu có xua đuổi em, chán ghét em thì nơi ấy vẫn mở rộng vòng tay chào đón em trở về. Nơi đó có ba em, người ba nghiêm khắc nhưng luôn dành cho em những thứ ngon nhất.
Có má em, người sinh em ra, hay mắng em nhưng những lời mắng yêu đó đã dạy dỗ em nên người. Quan trọng là có anh trai nữa, người bạn đồng hành luôn chăm sóc, yêu thương và bảo vệ em. Em vẫn còn muốn ở bên cạnh để chăm sóc, nấu những bữa cơm ngon cho những người thân yêu đó. Liệu như thế có đúng hay không, em chưa đủ can đảm để bước ra khỏi ngôi nhà đó, nơi bình yên nhất thế gian này.
Sao mà lấy chồng được khi mà em sợ mối quan hệ mẹ chồng với con dâu, mối quan hệ của dâu với nhà chồng.Dù biết rằng bây giờ mọi thứ đã khác xưa, đa số mẹ chồng đã thôi khắt khe với con dâu, nhà chồng đã thôi làm khó con dâu. Nhưng sao mà em thấy sợ đến thế, sợ bàn tán, sợ cãi cọ, sợ không vừa lòng, sợ những lời nói xấu ác ý.
Có thể mẹ chồng, gia đình nhà chồng yêu thương em, nhưng thử hỏi làm sao họ có thể yêu thương một người lạ nhiều hơn con cháu họ được. Nếu một ngày em không thể nhẹ nhàng, hiền dịu mà buông lời to tiếng với anh hay ai đó trong nhà anh.Thì em có đúng thì cũng là sai thôi, làm sao mọi người có thể phân xử công bằng được.
Dường như ai cũng có thể phân biệt đúng sai nhưng còn xen vào đó là tình cảm, là ruột thịt - Một giọt máu đào hơn ao nước lã. Em bây giờ mới chỉ biết là không thể công bằng chứ chưa đủ lớn để hiểu và thông cảm hay chấp nhận điều đó.
Em còn trẻ con lắm, ham chơi lắm chưa lấy chồng được đâu. Mọi người hay hỏi má em:
-Con bé nó cũng lớn rồi, sắp lấy chồng chưa chị?
Má em liền đáp:
- Ai mà lấy nó, nhà trẻ may ra nhận nó, chứ nhà người ta rước nó về làm chi. Họ có rảnh đâu mà muốn trông trẻ.
Vâng, tuổi em thì nhiều nhưng tâm hồn trẻ thơ thì sao mà lấy chồng, sao mà đảm nhận được việc này việc nọ nhà người ta. Giờ mà còn nũng nĩu ba má mua kẹo cho thì tạm miễn cái khoản lấy chồng. Em vẫn còn muốn thực hiện ước mơ này, dự định khác. Về nhà chồng rồi bao nhiêu việc phải lo, đâu tự do tự tại như lúc này. Lúc đó phải công dung ngôn hạnh thì lấy đâu ra thời gian mà làm theo ý mình. Em vẫn còn muốn làm hoa cỏ dại giữa đồng hoang hơn một đóa hoa quý nơi vườn nhà sang trọng.
Quan trọng là em đã có người yêu đâu mà cưới với chả xin. Nhiều lúc nhìn người ta mặc váy cưới em cũng muốn, nhưng lại buồn vì đã có ai đâu mà đòi như họ. Đôi khi em cũng mơ mình là cô dâu rồi mỉm cười hạnh phúc. Nhưng kể cả trong mơ em cũng chưa bao giờ nhìn thấy khuôn mặt chú rể. Thôi thì cứ độc thân đã vậy, vội vàng có được chi.
Chẳng lẽ em lại ra đường túm lấy một chàng trai rồi đòi yêu, hai ba ngày sau lại đòi cưới. Chuyện đó kể ra cũng hay và độc lắm, nhưng nắm vội một bàn tay thì chẳng hạnh phúc được đâu. Khác gì khi đánh bạc, ta cược thêm tiền mà chưa lật lá bài đã nhận. Ít nhất cũng phải biết trong tay có lá bài gì mới đặt cược hạnh phúc của tương lai chứ.
Em chưa vội kiếm người yêu, kiếm chồng đâu vì em chưa đủ trưởng thành, em vẫn còn xanh lắm. Làm sao mà sống cho đúng là vợ hiền, dâu thảo nhà người ta đây. Thôi thì em tạm thời độc thân rồi từ từ hoàn thiện bản thân đã. Chớ vội vàng quả xanh ép chín, quả mà chín ép không hỏng cũng chỉ là đồ bỏ đi.
Đợi khi trưởng thành em sẽ tìm anh, chàng hoàng tử của em. Chúng ta sẽ lấy nhau và em sẽ là cô dâu xinh đẹp nhất.
-Gió bay- (#mangxahoivanhoc)

Ly và nước

2:31 PM Add Comment


Ly nói: "Tôi cô quạnh quá, tôi cần Nước, cho tôi chút nước nào!"

Chủ hỏi: "Được, cho ngươi nước rồi, ngươi sẽ không cô quạnh nữa phải không?"
Ly đáp: "Chắc vậy!"
Chủ đem Nước đến, rót vào trong Ly.
Nước rất nóng, Ly cảm thấy toàn thân mềm nhũn, rụng rời, tưởng như sắp tan chảy đến nơi. Ly nghĩ, đây chắc là sức mạnh của tình yêu.
Một lát Nước chỉ còn âm ấm, Ly cảm thấy dễ chịu vô cùng. Ly nghĩ, đây chính là mùi vị của cuộc sống.
Nước nguội đi, Ly bắt đầu sợ hãi, sợ hãi điều gì chính Ly cũng không biết. Ly nghĩ, đây chính là tư vị của sự mất mát.
Nước lạnh ngắt, Ly tuyệt vọng. Ly nghĩ, đây chính là 'an bài' của duyên phận.
Ly kêu lên: "Chủ nhân, mau đổ nước ra đi, tôi không cần nữa!"
Chủ không có đấy. Ly cảm thấy nghẹt thở. Nước đáng ghét, lạnh lẽo quá chừng, ở mãi trong lòng, thật là khó chịu.
Ly dùng sức lay thật mạnh. Ly chao mình, Nước rốt cục cũng phải chảy ra. Ly chưa kịp vui mừng, thì đã ngã nhào xuống đất.
Ly vỡ tan. Trước lúc chết, Ly nhìn thấy, mỗi mảnh của Ly, đều có đọng vết Nước. Lúc đó Ly mới biết, Ly yêu Nước, Ly thật sự rất yêu Nước. Nhưng mà, Ly không có cách nào để đưa Nước, nguyên vẹn, trở vào trong lòng được nữa.
Ly bật khóc, lệ hoà vào với Nước. Ly đang cố dùng chút sức lực cuối cùng, yêu Nước thêm lần nữa.
Chủ về. Ông ta nhặt những mảnh vỡ, một mảnh cứa vào ngón tay, làm bật máu ra.
Ly cười, tình yêu, rốt cục là cái gì, lẽ nào phải trải qua đớn đau mới biết trân trọng?
Ly cười, tình yêu, rốt cục là cái gì, lẽ nào phải mất hết tất cả, không còn cách gì vãn hồi nữa mới chịu buông xuôi?



(Sưu tầm).

Dạy con

10:11 AM Add Comment

Dạy con từ thuở còn thơ
Dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về
Dạy con chớ có chửi thề
Ra tay đánh đập bằng huề mà thôi

Căn cơ là ở mỗi người
Dạy dỗ chỉ để trau dồi tiềm năng
Mẹ cha chớ có làm căng
Con cái áp lực lại tăng độn đần

Dạy dỗ phải dạy dần dần
Chứ đâu có phải 1 lần được ngay
Bảo sao cho trẻ thấy hay
Tự dưng trẻ sẽ hăng say học hành

Đừng lấy ước vọng công danh
Biến những đứa trẻ trở thành thước đo
Nhà giàu công chức quan to
Thuê thầy phụ đạo để cho ngập đầu

Còn cha, mẹ trẻ chăn trâu
Cho con ăn học mong giàu tương lai
Tất cả mệnh số an bài
Không phải ai cũng thành tài được đâu

Chửi con óc chó óc trâu
Những lời thậm tệ khác đâu chửi mình
Nhắc nhở các bậc phụ huynh
Phải biết cách dạy con mình biết chưa

Chửi bới đánh đập là thừa
Chỉ khiến con trẻ dạ thưa vâng lời
Hãy quý con trẻ bạn ơi
Đâu phải học giỏi sau rồi sẽ ngon

Nhớ lấy suy nghĩ giản đơn
Cha mẹ ai chẳng thương con của mình
Rồi Sống đúng nghĩa phụ huynh
Chính là cách dạy con mình lớn khôn......

Sưu tầm

Ở đời nên học chữ “TUỲ DUYÊN”.

2:06 PM Add Comment

1. Giữa người với người, có thể gần, cũng có thể xa; Giữa việc với việc, có thể phức tạp, cũng có thể giản đơn; Giữa tình cảm với nhau, có thể sâu, cũng có thể cạn.
2. Đừng mong cầu người đối xử với mình đặc biệt, cũng chẳng nên hy vọng họ sẽ bớt đi những toan tính.
3. Cuộc sống có người nói ít làm nhiều, cũng sẽ có kẻ chỉ biết hoa chân múa tay. Bạn không nên quá bận lòng, chỉ cần quản tốt việc của bản thân: làm những việc cần làm, đi con đường nên đi, giữ gìn sự lương thiện, nuôi dưỡng lòng chân thành; khoan dung với mọi người, nghiêm khắc với bản thân, còn lại thuận theo nhân duyên là được.
4. Đức Phật từng nói: với người không có duyên, dù nói bao nhiêu lời cũng là thừa; còn như đã hữu duyên thì chỉ cần xuất hiện, bạn cũng có thể thức tỉnh mọi giác quan của họ…
5. Có một số việc, vừa phân trắng đen đã trở thành quá khứ; Có một số người, giận hờn vài ngày đã trở thành dĩ vãng; Có những nỗi đau, vừa cười lên đã tan thành bọt nước; Có những hoàn cảnh, nhờ chịu chút thương đau mà trở nên kiên cường.
6. Đôi khi hôm nay là việc lớn, ngày mai nhìn lại chẳng có gì đáng kể; năm nay quan trọng, sang năm sẽ trở thành thứ yếu; chuyện vĩ đại đời này, đời sau người ta gọi là truyền thuyết.
7. Chúng ta, nhiều nhất cũng chỉ là câu chuyện của một người. Vì thế trong cuộc sống hay công việc, nếu gặp chuyện không vừa ý, hãy nói với bản thân: “hôm nay sẽ qua đi, ngày mai rồi cũng đến, hãy buông bỏ tất cả để bắt đầu ngày mới!”
8. Trên đời, có một số việc không phải không để tâm, mà để tâm cũng không làm được gì hơn.
9. Cuộc sống không có “nếu như”, chỉ có “hậu quả” và “kết quả”
10. Đón nhận đời mình như thế nào là do bản thân lựa chọn, người khác không thể quyết định thay.
11. Trưởng thành rồi, bạn sẽ biết cách lấy nụ cười đối diện với tất cả.
- Sưu tầm.

Sau 9 năm gắn bó, nhưng rốt cuộc họ vẫn phải chia tay.

9:14 PM Add Comment

Các bạn nam à!
Đừng bao giờ bắt 1 người con gái chờ đợi 1 mối quan hệ không chắc chắn, bởi tuổi xuân của cô gái bạn yêu rất ngắn. Bạn thì có 1 chặng đường dài để đi, để yêu, bởi đàn ông - càng lớn tuổi, từng trải thì càng hấp dẫn. Còn người con gái của bạn, cô ấy chỉ có vài năm tuổi xuân ngắn ngủi.
Đừng bao giờ lấp lửng khi cô ấy hỏi về mối quan hệ của 2 người, nếu cô ấy có đủ can đảm để chờ đợi hi vọng những thứ ảo tưởng thì bạn thành công rồi đó. Còn đối với những cô gái biết rõ mình muốn gì, cô ấy sẽ không bao giờ chờ đợi bạn.
Chờ đợi không phải là mệt mỏi mà khi họ không biết chờ đợi vì cái gì đáng sợ hơn gấp ngàn lần.
Khi yêu 1 ai đó, bạn cần rất nhiều sự quyết đoán và bản lĩnh. Chứ không chỉ đôi 3 tin nhắn yêu thương. Vì bạn biết rồi đó, họ cần xem hành động của bạn.
Và nếu đã không thể đặt cô ấy trong sự lựa chọn của bạn thì nên bước ra khỏi cuộc đời của cô ấy.
Hãy để cho cô ấy bước đi con đường khác, những cơ hội khác.
Bạn cũng vậy, cô ấy cũng vậy, bất cứ ai cũng vậy.
Có nhiều mối quan hệ, chia tay không phải hết yêu mà là không thể bước đi cùng nhau nữa.
Bởi vậy các chàng trai, hãy yêu thương các cô gái của mình và trân trọng họ, bởi họ đã dành cả tuổi thanh xuân rực rỡ cho bạn.
NGUỒN : MAN +

Lời cha dặn: Nếu chồng con ngoại tình, hãy khuyên anh ta bỏ vợ!

4:03 PM Add Comment

Người ta có thể ăn một cái bánh khuyết, uống một cốc nước vơi, nhưng không thể sống với một thứ tình bị san sẻ.
Một trong những cuốn sách bố yêu thích nhất có tên là “Bố đã từng yêu”. Bố nghĩ rằng bất cứ người phụ nữ/đàn ông nào trước khi lập gia đình cũng đều nên đọc nó.
Trong truyện, ông bố chồng đã cố giải thích cho con dâu của mình về sự ra đi không một lời tạ từ của chồng cô ta. Anh ấy đã bỏ đi với một người phụ nữ khác.
Nhưng thay vì lên án hay bảo vệ hành động đó của con trai, ông bố chỉ kể một câu chuyện về chính cuộc đời ông, về việc ông đã hối tiếc vì không thể bỏ đi như chàng trai, không thể một lần sống kiệt cùng là chính mình như thế nào. Và rồi cả cuộc đời về sau, ông luôn sống trong sự hối tiếc.
Câu chuyện đó có giúp con nhận ra điều gì không?
Với bố, nó như một sự thức tỉnh vậy. Cuộc sống này vốn ngắn ngủi, và điều đau khổ nhất là không được sống là chính mình, điều tiếc nuối nhất là không được thành thật với tình cảm của mình. Nếu không làm được hai thứ ấy, cuộc đời về sau sẽ chỉ là những tháng ngày đầy tiếc nhớ mà thôi.
Nếu chồng con ngoại tình, hãy khuyên anh ta bỏ vợ, hoặc hãy rời bỏ anh ta. Bởi hôn nhân không phải là sự ràng buộc của giấy tờ, trách nhiệm hay bất cứ điều gì khác.
Hôn nhân là khi hai con người tự nguyện gắn bó với nhau, ràng buộc nhau bởi sự tha thiết. Khi đã không còn tha thiết, sự ràng buộc còn có nghĩa lý gì không? Nếu vậy, hãy tự giải thoát cho mình và cho người, con ạ!
Người ta có thể ăn một cái bánh khuyết, uống một cốc nước vơi, nhưng không thể sống với một thứ tình bị san sẻ. Tình yêu không hữu hình đến thế, nhưng nó lại yêu cầu sự tròn đầy, viên mãn.
Nếu người đàn ông của con không thể dành cho con sự tròn trặn ấy, hãy rời xa anh ta. Hãy để cho người phụ nữ khác được hưởng hạnh phúc mà con đã từng được hưởng. Và con cũng xứng đáng với một hạnh phúc khác đầy đặn hơn. Hãy nhớ, không cô gái nào đáng bị san sẻ trong tình yêu!
Đàn ông vốn tham lam, đôi khi tham lam đến hèn mọn. Anh ta vừa muốn có được những cuộc phiêu lưu tình ái với những cô nàng đỏm tính, vừa muốn có một chốn yên ấm để quay về với người phụ nữ luôn nhẫn nhịn, đợi chờ. Bởi thế mà anh ta phải vụng trộm, giấu giếm, rồi loanh quanh, dối trá.
Đừng biến chồng mình thành một kẻ hèn mọn. Hãy để anh ta được lựa chọn và khuyến khích anh ta dám sống thật với những tình cảm, xúc cảm của riêng mình, cho dù điều đó có khiến con phải chịu đau khổ. Nhưng đau khổ nào rồi cũng sẽ qua. Hãy để nó kết thúc và trôi đi, còn hơn cứ mãi tù đọng và sa lầy.
Nếu người đàn ông con yêu là một anh chàng thẳng thắn và trung thực, hãy khích lệ anh ấy giữ mãi hình ảnh đó, đến tận phút sau cuối, ngay cả khi đã chia tay.
Đừng cố sống và thỏa hiệp với kẻ bội phản để rồi làm tha hóa cả mình lẫn người. Cũng đừng cố tự làm mình mờ mắt, ù tai chỉ để không nhìn, không nghe những điều không muốn.
Người ta đã nêu gương những người phụ nữ bao dung và vị tha. Nhưng con ơi, tha thứ chưa bao giờ là điều dễ dàng.
Nếu ta không thể tha thứ, không phải vì ta quá hẹp hòi, chỉ vì ta quá nhạy cảm và sự tổn thương trong ta quá sâu sắc. Đến nỗi chỉ vì một hình dung ấy thôi cũng khiến ta đau đáu, xót xa, quặn thắt.
Người ta không thể lên án những người phụ nữ vì quá đau lòng, vì không chấp nhận sự bội tín mà lựa chọn ra đi.
Có người nói rằng hôn nhân không chỉ có tình yêu. Nhưng đó phải chăng là ngụy biện? Tại sao ta phải bắt đầu cuộc hôn nhân bằng tình yêu để rồi sau đó lại chấp nhận sống tiếp mà không có nó?
Không có tình yêu, hôn nhân chỉ là tình đồng chí, chỉ là sự vun vén cho một cái chung vô vị. Con cái ư? Đừng lấy chúng ra làm sự ràng buộc.
Con cái chúng ta vẫn có thể lớn khôn, được yêu thương đủ đầy và được giáo dục tốt. Chúng không mất đi bố hay mẹ chỉ vì họ không sống cùng nhau nữa. Vì thế, nếu chia tay, con hãy chia tay trong hòa bình và vui vẻ.
Người phụ nữ mất gia đình cũng giống như một kẻ chơi bạc đặt cược tất cả vào một ván bài và thua trắng tay vậy.
Ta không chỉ mất đi một người chồng, một ngôi nhà, mà là mất đi một người ta hết lòng yêu thương, một mái ấm; mất đi niềm tin và bao kì vọng. Lòng ta không chỉ đau buồn, mà nó còn xác xơ, hoang tàn nữa.
Nhưng thà tay trắng để bắt đầu lại, còn hơn cứ mãi ôm lấy những điều đã không còn trọn vẹn, cứ mãi níu giữ người đã khiến ta phải hoài nghi.
Con hãy là một người dám níu giữ, nhưng cũng dám buông bỏ. Dù biết rằng níu giữ hay buông bỏ đều cần sự mạnh mẽ và quyết liệt. Song bố tin con gái bố là một người như thế.
Sau tất cả, bố chỉ mong con được hạnh phúc. Bất luận con có lựa chọn như thế nào đi chăng nữa.
Bố của con!
(Sưu tầm)

Những bài học giản dị

1:35 PM Add Comment

Trước đây, có hai ông bà cụ sống rất hoà thuận, có cả một vườn dưa chuột. Ông cụ thì thường xuyên chăm sóc vườn dưa, còn bà cụ thì thường làm dưa chuột muối. Mỗi mùa đông, ông cụ lại nghiên cứu các bản danh sách giới thiệu hạt giống để đặt mua loại tốt nhất. Cả gia đình sẽ vui vẻ giúp ông xới đất, trồng và chăm sóc dưa chuột. Còn bà cụ thì rất thích làm món dưa chuột muối. Thậm chí, bà cũng thường xuyên đọc sách dạy nấu ăn để xem những thủ thuật làm dưa chuột muối.
Ai cũng nói đó quả là một gia đình hạnh phúc, và vị khách nào đến nhà chơi cũng được tặng một bình dưa chuột muối “đặc sản” mang về. Dần dần, những người con lập gia đình và chuyển đi. Nhưng họ vẫn liên tục được bố mẹ gửi cho những hộp dưa chuột muối.
Nhưng cuối cùng thì ông cụ mất. Mùa xuân năm sau, tất cả con cái về thăm mẹ và bảo:
- Chúng con biết mẹ rất thích làm dưa chuột muối, nên chúng con sẽ đặt mua hạt giống, sẽ trồng và chăm sóc dưa chuột cho mẹ.
Người mẹ mỉm cười:
- Cảm ơn các con, nhưng các con không cần trồng dưa đâu, vì mẹ thật sự không hề thích làm dưa chuột muối. Mẹ chỉ hay làm món đó vì bố các con thích trồng dưa chuột mà thôi.
Tất cả những người con đều rất ngạc nhiên, chỉ có người con út có vẻ buồn. Bởi vì bố anh từng kể với anh rằng ông không hề thích trồng dưa chuột, nhưng vì mẹ anh thích làm dưa chuột muối nên ông trồng dưa để làm bà vui lòng mà thôi.
Đây là câu chuyện vui hay buồn, tôi cũng không chắc nữa. Nhiều người cho rằng đây là một câu chuyện vui. Ông cụ và bà cụ vui vẻ làm một việc vì nhau, và việc đó lại còn có ích cho mọi người. Nhưng tại sao nó cũng là một câu chuyện buồn? Vì ông cụ và bà cụ không thể thật sự chia sẻ những nhu cầu, niềm vui, sở thích của bản thân với nhau. Nên thay vì cùng tốt hơn và tạo ra những điều mới, họ lại bị dính với một việc mà họ nghĩ rằng là trách nhiệm đối với nhau.
Có lẽ, sự chia sẻ bao gồm cả hai mặt: Tôn trọng và yêu quý sở thích của nhau, nhưng cũng được chia sẻ cả cảm xúc và suy nghĩ thật của mình.
[Sưu tầm]

Đàn ông 25 tuổi hay suy nghĩ gì?

1:30 PM Add Comment
Đàn ông qua tuổi 25 cũng lắm những biến đổi mà ngay chính bản thân họ cũng không hiểu được suy nghĩ của chính mình lúc này.

Phụ nữ ngoài 25 tập trung sự nghiệp và ngày nào cũng phải đối mặt với những câu hỏi khiến bản thân nhức đầu ‘Đã có bạn trai chưa’. Phụ nữ ngoài 25 trông xinh đẹp, bản lĩnh nhưng bên trong lại lắm nỗi muộn phiền. Còn đàn ông ngoài tuổi 25 thì sao?
Họ cũng có những nhạy cảm bản thân riêng. Không còn vội vã và là anh chàng si tình với những hành động ngốc nghếch. Đàn ông tuổi 25 thực tế và họ cần những người có thể gắn bó với mình cả cuộc đời. Có những điều mà chỉ có những người ngoài 25, mới hiểu!


1. Đàn ông ngoài 25, thực tế và không còn mơ mộng


Tuổi 25, cái ngưỡng mà chúng ta sắp sửa bước qua nửa đời người, người đàn ông bước qua tuổi 25 không nhiều muộn phiền như phụ nữ nhưng đã có những biến chuyển không ngờ trong suy nghĩ và cách sống. Không còn mơ mộng về những điều vô lý, họ sống thực tế với những mục tiêu được đặt ra rõ ràng. Họ không còn sợ thất bại, nỗi sợ lớn nhất là... thất nghiệp!

 



2. Đàn ông ngoài 25 sẵn sàng khóc vì hạnh phúc!


Điều mà trước đây, có lẽ tuổi trẻ đã không cho họ được thể hiện. Ngoài 25, đủ để nhìn đời một cách đầy đủ, không quá nhiều trải nghiệm nhưng đủ để hiểu đâu là điều quý giá. Họ sẵn sàng khóc trước bất cứ ai vì những lý do mơ hồ. Bởi vì lúc này, họ không còn sợ nước mắt sẽ khiến bản thân bị đánh giá là yếu đuối, mà nước mắt chính là cảm xúc thật.


3. Đàn ông ngoài 25, yêu với sự bất cần


Không còn là những anh chàng si tình, hàng đêm mong chờ tin nhắn người yêu và những lần làm cây si chờ nàng hẹn hò. Đàn ông ngoài 25, yêu như không yêu, yêu trong lạnh lùng và họ cũng bất cần với chính tình yêu của mình. Đàn ông ngoài 25, họ không sợ đau vì yêu, họ chỉ ngại tình yêu sẽ khiến họ quên đi những thứ quý giá khác, như là gia đình!

 
 


4. Đàn ông ngoài 25, thôi hiếu thắng và sống bao dung hơn


Sau những gì cuộc đời bắt họ trải qua, điều còn lại sau cùng là sự bao dung trong trái tim, sống một đời nhẹ nhàng bình thường. Chàng trai trẻ tuổi đôi mươi luôn muốn là người thắng cuộc còn người đàn ông đã đến tuổi trưởng thành, họ âm thầm. Họ muốn cuộc đời nhìn họ là một người thua trong thế thắng!
 

5. Đàn ông ngoài 25, cũng vẫn là cô đơn!


Đàn ông ngoài 25 không bị áp lực nhiều chuyện hôn nhân, gia đình, họ cũng ít khi bị vặn vẹo chuyện người yêu. Nhưng không nghĩa là, họ không cô đơn. Họ vẫn cô đơn và chấp nhận. Đàn ông ngoài 25 thường cảm thấy cô đơn nhiều hơn, đôi khi họ còn nhạy cảm hơn cả những người phụ nữ. Chỉ là họ đàn ông và không thể hiện.

 


 

6. Đàn ông ngoài 25, nếu đã yêu sẽ lựa chọn gắn bó lâu dài

Ở cái tuổi không trẻ cũng chưa phải đã già, họ muốn có điểm dừng trong tình yêu. Đã yêu là xác định gắn bó lâu dài, nên đôi khi những chàng 25 kén chọn hơn, khó tính hơn trước khi quyết định gắn bó với cô gái nào đó.
 

7. Đàn ông ngoài 25, giảm đi những cuộc nhậu ồn ào xuyên đêm, thay vào đó là những buổi trầm ngâm bên ly cafe một mình.

Nhiều lúc, chàng trai 25 chỉ muốn ngồi một mình bên ly cafe, mặc kệ mọi việc xung quanh. Có thể lúc đó, họ suy nghĩ về tương lai về những mối tình đã qua, cũng có thể chẳng biết là mình đang nghĩ gì.

 



8. Đàn ông ngoài 25, đôi khi họ sợ hãi khi nghĩ đến tương lai của chính mình!

Ở cái tuổi cần phải gây dựng sự nghiệp, phải gánh vác gia đình, nhiều chàng trai chỉ ước có thêm vài năm nữa để chuẩn bị cho tốt. Nhưng thời gian thì cứ trôi đi, nên không chỉ các bạn gái sợ thôi đâu, những chàng trai cũng sợ lắm khi nghĩ đến tương lai đấy.

26 - Cái tuổi "lưng chừng" không trẻ cũng không già...

1:25 PM Add Comment

Đã qua rồi những ngày tháng chông chênh của tuổi 23, cuộc sống bỗng trở nên nhẹ nhàng theo đúng nghĩa, không còn quá bận tâm về những ngày xa vắng. Cuộc sống xô bồ cũng không cuốn theo, vẫn lặng lẽ đi về, lựa chọn con đường riêng cho mình, để lại đằng sau những nỗi niềm xưa.
Đôi khi tự hỏi có thật là đã bình yên hay vết thương lòng chỉ tạm lắng xuống, rồi đến lúc vô tình bị chạm nhẹ vào và bỗng chốc nứt toác. Vẫn sở thích nghe những bản nhạc buồn, thả mình vào những giai điệu đó nhưng không phải để hoài niệm cũ mà chỉ để cho tâm hồn lắng đọng, thanh thản.
Bước sang tuổi 26, cái tuổi "lưng chừng" không trẻ cũng không già. Tuổi 26, ta không còn mơ mộng về tình yêu lãng mạn. Ta không còn bồng bột của tuổi trẻ, thay vào đó trưởng thành hơn trong cách nghĩ và cách sống. Cái ta còn có lẽ chỉ là dấu ấn của thời gian.
Tuổi 26 ta an nhiên giữa cuộc sống ồn ào
Tuổi 26, ta tự hỏi mình có sống tốt, đã cố gắng hết sức mình, đã đạt được những mục tiêu gì trong chặng đường qua.
Tuổi 26, khi bạn bè đã lần lượt ổn định gia đình, ta vẫn tự cho mình tự do "bay nhảy" theo những mục tiêu, ta vui vì điều đó. Có đôi khi lệch khỏi quỹ đạo, đó là khi ta bất chợt nghĩ mình cũng cần có người yêu thương, cần có điểm dừng.
Tuổi 26, ta vẫn tự thưởng cho mình những lúc tĩnh lặng trong quán cafe 1 mình hay vẫn thích xem film 1 mình, mỉm cười khi nhân viên soát vé lật mãi quyển postcard để tìm thêm chiếc vé thứ 2.
Tuổi 26 còn nhiều điều chờ ta ở phía trước, còn những cuộc rong ruổi ta chưa hoàn thành. Dù vậy, ta vẫn an nhiên bước trên con đường mình đã chọn.
Tác giả: An Nhiên

CHIA TAY RỒI ĐỪNG ĐỔ LỖI CHO NHAU ...

1:22 PM Add Comment

Bắt đầu một mối quan hệ không dễ dàng và kết thúc nó sao cho vẹn toàn vẫn luôn là một câu hỏi khó.
Ở đời khó có thể có được sự vẹn toàn, ai cũng có cái tôi bản thân rất lớn, chi phối nhiều hơn cả lý trí và tình cảm. Chia tay, một kết thúc cũ và một khởi đầu mới, chưa chắc đã là điều không may mắn. Nhưng có thể thấy, hiếm có cuộc chia ly nào mà không đau đớn, dằng xé...
Thực ra, khi đã quyết định chia tay rồi, việc ai đúng ai sai cũng không còn quan trọng nữa, vậy mà có mấy ai rạch ròi được chuyện đúng sai, để cứ làm nhau đau mãi. Cho rằng mình đúng, còn mọi lỗi lầm là của đối phương, luôn là người bị thiệt thòi trong câu chuyện ấy. Nếu như đó là thật thì không quá đáng trách, nhưng nếu đó không phải là sự thật thì việc đổ lỗi cho nhau như thế chẳng nên chút nào.

Người ta thường cố ý hay vô tình khoác cho mình cái lý lẽ đúng, bỏ qua mọi lý do, giả như chia tay xong đối phương có người yêu mới không lâu sau đó, người đó sẽ nghĩ:"à, anh hay cô ta hóa ra bấy lâu nay đã có người khác từ lâu rồi". Mà không tự xem lại bản thân mình thời gian qua đã thực sự là một người yêu tốt?
Đổ lỗi cho nhau, nỗi đau được tung qua tung lại, trầy trật, rỉ máu, khiến bao đôi tình nhân chia tay rồi không những không thể là bạn mà còn không thể nhìn mặt nhau. Chính vì lẽ đấy, kỉ niệm quá khứ dẫu có đẹp đến mấy cũng vỡ nát hết.
Hiếm có ai bình tĩnh suy xét, thường là qua đau thương mới trưởng thành được, khi nào chúng ta mới thành người lớn, cái tôi cá nhân mới thực sự biết kiềm chế, đánh giá sự việc từ hai mặt?

Thiết nghĩ, chia tay rồi cũng không nên làm đau mình, chẳng nên làm đau người. Bố mẹ sinh ra ta khó thế nào, tại sao lại chỉ vì chút vấp ngã mà tự hành hạ bản thân, hành hạ người khác. Tự xem xét lại bản thân không có nghĩa là u sầu, không thiết sống hay mất niềm tin. Đó là cho bản thân thời gian bình lặng, dù đối phương đi rồi, vẫn có thể tự làm mọi việc bình thường. Thay vì thấy cô độc hãy cảm thấy thư giãn, tận hưởng không gian riêng biệt ấy. Cứ thử mà xem, rồi ta sẽ thấy, một mình thực ra cũng không quá tệ.
Câu chuyện này nói bao lần cũng chưa đủ, ý kiến như thế nào đi nữa cũng chỉ là ý kiến nếu không thực hiện. Hà cớ gì lại ép buộc bản thân, làm cho cả bản thân và đối phương phải đau vì những lời cay đắng. Lúc mới yêu nhau có mấy người nghĩ được khi chia tay người mình yêu thương sẽ có khi buông lời nặng nề với mình. Hay nghĩ được sẽ có lúc mình cảm thấy con người từng tin tưởng sao lại khác xa, thay đổi như thế!

Lỗi lầm cả hai đều có, vì thực tế mối quan hệ tốt đẹp phải được nuôi dưỡng bằng tình cảm tốt đẹp, khi một trong hai người hoặc cả hai người đều không còn dành những điều tốt nhất cho nhau, có lẽ cũng là lúc thần tình yêu đã rời đi nơi khác. Không hẳn lúc nào chia tay cũng do lỗi của một người, cả hai có khi đều thay đổi thôi, chỉ là họ cứ cố chấp không nhận ra.
Xa nhau rồi, thứ còn lại chỉ là kỉ niệm, là kí ức đáng nhớ, là những tình cảm đáng trân trọng, không nên là những kí ức đượm buồn, những lời cay đắng. Yêu nhau là một mối lương duyên, làm sao để khi lương duyên ấy tan đi, vị ngọt còn giữ lại chứ đừng là vị đắng. Hơn thua lúc này, không những làm người kia đau mà có khi chính mình cũng đau. Không ngờ được bản thân mình lại có lúc sân si đến thế.
Yêu thương phai đi rồi, đừng đổ lỗi cho nhau!

Vũ Hoài Băng